Bỏ qua, tới nội dung chính
Humans of Ngo Quyen
Heritage · Một Bài Thơ Dài

Ngày Xưa,Ngô Quyền Như Thế

“Có những điều không ai kể lại. Không phải vì chúng đáng quên — mà vì chúng đã trôi qua quá lặng lẽ, không ai kịp giữ lại gì ngoài vài tấm ảnh.”

Mái ngói đã cũ hơn. Hàng cây đã cao hơn. Những dãy nhà đã được sơn lại vài lần. Có những bồn hoa không còn ở chỗ cũ. Có những bức tường đã biến mất. Có cả những cái tên — từng được khắc vội vào bàn học, giờ đã được thay bằng bàn mới.

Nhưng nếu bạn dừng lại ở sân trường vào một buổi chiều nào đó, khi nắng xiên qua những tán cây, và tiếng trống tan học vang lên — có thể bạn sẽ nghe được điều gì đó quen lắm. Điều mà cha mẹ bạn, thầy cô bạn, và những thế hệ trước nữa, cũng từng nghe.

Humans of Ngo Quyen không chụp được những năm tháng ấy. Nhưng chúng tôi đã tìm lại được một vài khoảnh khắc — trong album cũ của thầy cô, trong ngăn kéo kỷ vật, trong điện thoại của những anh chị đã ra trường từ rất lâu.

Những tấm ảnh dưới đây không có gì đặc biệt. Không có sự kiện lớn nào được ghi lại. Không có nhân vật nổi tiếng nào xuất hiện. Chỉ có sân trường, hàng cây, mái ngói, và những buổi sáng rất bình thường của một ngôi trường đã tồn tại từ rất lâu, rất lâu rồi.

Nhưng chính vì bình thường, nên chúng đáng được nhớ.

Sân trường, 2013

Hồi đó sân trường nhiều bóng râm hơn. Những tán cây cao. Đến buổi trưa, ngồi dưới gốc cũng thấy mát.

Hành lang cũ, 2013

Những chiếc ghế đá này — vẫn còn đến tận bây giờ.

Một buổi sáng, 2013

Sân này. Tụi mình từng đi qua hàng ngày, không nghĩ gì nhiều. Giờ nhìn lại mới thấy — nó cũng có hình hài riêng.

Những bước chân quen, 2013

Trường đã đổi. Người đã đổi. Chỉ có cái nắng — vẫn vậy.

Một góc nhìn khác, 2013

Những tấm ảnh này do anh Võ Hà Thảo chụp lại — khi anh còn là học sinh Ngô Quyền, nhiều năm trước.

Giờ anh là mentor của Humans of Ngo Quyen. Và có lẽ, khi nhận lời đi cùng tụi mình, anh cũng mang theo một phần của chính những buổi sáng đã được ghi lại trong các tấm ảnh này.

Nếu bạn, hoặc ai đó bạn biết, có một tấm ảnh Ngô Quyền ngày xưa — dù chỉ là một góc hành lang, một buổi lễ chào cờ, một tiết học nào đó — hãy nhắn cho Humans of Ngo Quyen. Để thế hệ sau có thêm một khoảnh khắc để biết: Ngô Quyền, ngày xưa, từng như thế.

— Humans of Ngo Quyen, 2024